yeu-di-roi-khoc

Yêu Đi Rồi Khóc

Tác giả: Hamlet Trương
Chưa có sách giấy
Ebook:
Nhà xuất bản NXB Văn học
Công ty phát hành Nhà sách Đinh Tị
Kích thước 13 x 20.5 cm
Số Trang 336

Yêu đi rồi khóc

Trong bốn người ở đây, tôi thì già và xấu nhất. Nên dĩ nhiên tôi phải lao ra giành micro để nói với mọi người trước, như một thủ tục lâu đời của các buổi tiệc.

Cuốn sách này là một “bữa tiệc” thực sự, bạn sẽ có rất nhiều “món ngon” để lựa chọn. Yêu thương có, giận hờn có, lãng mạn có, lạnh lùng có, một chút tâm linh cũng có luôn!

Tôi với Tango Trần là bạn thân, chơi với nhau ngót nghét mười lăm năm từ lúc học cấp I đến tận bây giờ. Tôi vô tư vô tâm, còn cô gái này thì kỹ lưỡng chu đáo. Lúc tôi than thở chuyện tiền nong thì nàng đã an tâm với mấy cuốn sổ tiết kiệm trong ngân hàng. Lúc tôi suốt ngày bi bô tiếng Anh trình độ Kitty thì nàng đã vi vu tít ở châu Âu. Lúc tôi ngồi nói xàm nói nhảm cười hô hô thì nàng đã đường hoàng ngồi một chỗ rất đẹp trong một công ty truyền thông. Sau mười lăm năm, tôi đã rút ra kết luận: “Nhỏ này rất nguy hiểm!” Cho nên mặc dầu khá hoảng loạn khi phát hiện ra nàng có thể viết văn thì tôi cũng được cái an ủi là nàng hoàn toàn nguy hiểm đúng như những gì tôi rút tỉa.

Tôi gặp Hàn Vi với một cái duyên kỳ lạ. Nàng ngỏ ý làm cùng tôi khâu kịch bản cho chương trình Radio Online “Sổ tay cảm xúc” mà tôi đang làm host. Đúng lúc đó tôi đang loay hoay với quá nhiều thứ cần dọn dẹp trong cuộc đời xoàng xĩnh của mình. Tôi “ô kê”, chấp nhận để nàng cứu vớt đời mình. Sau đó nàng cho tôi xem truyện ngắn, giới thiệu này nọ nọ kia về chúng. Chúng tôi diễn đọc trên Radio Online nhẹ nhàng, cho đến khi nhiều người nhắn tin facebook cho tôi theo kiểu muốn truy cùng đuổi tận “Hàn Vi là ai?” để làm một việc vô cùng bức thiết và thô bạo đó là… add facebook! =.= Tôi đã mời nàng vào cuốn sách này như thế đó!

Võ Vi Vân có một giọng “nhề nhệ” đặc trưng. Mỗi lần nàng nói chuyện điện thoại thì sự nữ tính đó tràn qua loa, ngập lênh láng và làm tê liệt mọi giác quan. Nàng đang là một biên tập viên cho các chương trình truyền hình và tình cờ tiết lộ thói quen “viết truyện rồi giấu biệt”. Tôi không bỏ qua, tôi nhất quyết bắt nàng lôi hết tất cả ra, phơi bày ra ánh sáng cái “chất” của nàng. Nàng giận lắm! Nàng lắc đầu, giậm chân, kiên quyết chỉ thẳng vào mặt tôi và bảo: ô kê anh!

Yêu đi rồi khóc cũng là lần đầu chúng tôi cùng nhau kết hợp, dùng truyện ngắn để mang đến cho các bạn xúc cảm dạt dào của thứ quà tặng lung linh kỳ ảo nhất cuộc đời: Tình yêu. “Khóc” trong Yêu đi rồi khóc rất đa nghĩa nhé! Có thể ta khóc vì buồn, vì bị lừa dối, nhưng cũng có khi ta khóc vì ta quá hạnh phúc, hay một phút giây nào đó nhận ra mình đã yêu thương một người hơn chính bản thân mình!

LỜI NÓI ĐẦU............................................

Trong bốn người ở đây, tôi thì già và xấu nhất. Nên dĩ nhiên tôi phải lao ra giành micro để nói với mọi người trước, như một thủ tục lâu đời của các buổi tiệc.

Cuốn sách này là một “bữa tiệc” thực sự, bạn sẽ có rất nhiều “món ngon” để lựa chọn. Yêu thương có, giận hờn có, lãng mạn có, lạnh lùng có, một chút tâm linh cũng có luôn!

Tôi với Tango Trần là bạn thân, chơi với nhau ngót nghét mười lăm năm từ lúc học cấp I đến tận bây giờ. Tôi vô tư vô tâm, còn cô gái này thì kỹ lưỡng chu đáo. Lúc tôi than thở chuyện tiền nong thì nàng đã an tâm với mấy cuốn sổ tiết kiệm trong ngân hàng. Lúc tôi suốt ngày bi bô tiếng Anh trình độ Kitty thì nàng đã vi vu tít ở châu Âu. Lúc tôi ngồi nói xàm nói nhảm cười hô hô thì nàng đã đường hoàng ngồi một chỗ rất đẹp trong một công ty truyền thông. Sau mười lăm năm, tôi đã rút ra kết luận: “Nhỏ này rất nguy hiểm!” Cho nên mặc dầu khá hoảng loạn khi phát hiện ra nàng có thể viết văn thì tôi cũng được cái an ủi là nàng hoàn toàn nguy hiểm đúng như những gì tôi rút tỉa.

Tôi gặp Hàn Vi với một cái duyên kỳ lạ. Nàng ngỏ ý làm cùng tôi khâu kịch bản cho chương trình Radio Online “Sổ tay cảm xúc” mà tôi đang làm host. Đúng lúc đó tôi đang loay hoay với quá nhiều thứ cần dọn dẹp trong cuộc đời xoàng xĩnh của mình. Tôi “ô kê”, chấp nhận để nàng cứu vớt đời mình. Sau đó nàng cho tôi xem truyện ngắn, giới thiệu này nọ nọ kia về chúng. Chúng tôi diễn đọc trên Radio Online nhẹ nhàng, cho đến khi nhiều người nhắn tin facebook cho tôi theo kiểu muốn truy cùng đuổi tận “Hàn Vi là ai?” để làm một việc vô cùng bức thiết và thô bạo đó là… add facebook! =.= Tôi đã mời nàng vào cuốn sách này như thế đó!

Võ Vi Vân có một giọng “nhề nhệ” đặc trưng. Mỗi lần nàng nói chuyện điện thoại thì sự nữ tính đó tràn qua loa, ngập lênh láng và làm tê liệt mọi giác quan. Nàng đang là một biên tập viên cho các chương trình truyền hình và tình cờ tiết lộ thói quen “viết truyện rồi giấu biệt”. Tôi không bỏ qua, tôi nhất quyết bắt nàng lôi hết tất cả ra, phơi bày ra ánh sáng cái “chất” của nàng. Nàng giận lắm! Nàng lắc đầu, giậm chân, kiên quyết chỉ thẳng vào mặt tôi và bảo: ô kê anh!

Yêu đi rồi khóccũng là lần đầu chúng tôi cùng nhau kết hợp, dùng truyện ngắn để mang đến cho các bạn xúc cảm dạt dào của thứ quà tặng lung linh kỳ ảo nhất cuộc đời: Tình yêu. “Khóc” trong Yêu đi rồi khóc rất đa nghĩa nhé! Có thể ta khóc vì buồn, vì bị lừa dối, nhưng cũng có khi ta khóc vì ta quá hạnh phúc, hay một phút giây nào đó nhận ra mình đã yêu thương một người hơn chính bản thân mình!

Tháng 08/2013

Hamlet Trương

Hàn Vi

Anh

    Có giọt nước mắt dường như không thể ngăn lại. Hay ngước lên bầu trời cao xanh xem nước mắt có thể chảy ngược vào trong…

Con đường trải dài bóng cây, nhưng đâu đó nắng vẫn len lỏi xuyên qua hắt vào người. Cô gái lơ đãng bước đi chầm chậm như muốn tìm kiếm một hình ảnh quen thuộc. Cô đến đây không phải lần đầu tiên, dù biết trước rằng kết quả chỉlà sự thất vọng kéo dài. Những âm thanh ồn ào huyên náo của khu chợ, người người qua lại dường như chẳng thể làm ảnh hưởng đến tâm trí cô lúc này. Cô ngồi bất động nơi công viên, đeo headphone nghe những bài hát yêu thích mà ánh mắt chỉ mãi nhìn về một hướng xa xăm…

Anh, lại là một giấc mơ hay thực sự hiện hữu? Sự xuất hiện của anh không hẳn là một điều kỳ diệu, nhưng những ngày bên anh lắng lại bao rung động sâu sắc. Cô đi tìm anh vào những ngày nắng và rồi gặp lại anh vào một ngày mưa. Cũng từ đó, nỗi nhớ da diết về anh luôn gắn với những cơn mưa kéo dài đầu hạ.

Anh, người luôn mang theo niềm lạc quan vô tình thổi vào cô cách nhìn khác về cuộc sống. Cô biết hy vọng.

Anh, gương mặt thanh tú kia dù là lúc nghiêm túc hay vui vẻ cũng không có sự khác biệt. Chỉ mang lại cho người đối diện cảm giác nhẹ nhàng thoải mái. Cô đã hơn vài lần ngắm nhìn anh làm việc và gần như không thể kìm lòng mỗi khi anh nở nụ cười. Nụ cười anh trẻ con đến lạ. Nụ cười ấy mãi về sau bất ngờ gieo vào lòng cô một hạt giống tin tưởng. Niềm tin nhỏ bé dù không lớn lên nhưng có muốn xóa bỏ cũng không được.

Anh hơn cô những tám tuổi, cô hiểu rằng khoảng cách đó đủ lớn để tạo nên hai thế giới khác biệt. Nơi thế giới của anh, cuộc sống được sắp xếp trật tự và luôn bận rộn. Anh từng nói: “Anh không để mình thoải mái, vì khi thoải mái thì sẽ có nhiều thứ suy nghĩ. Trong số đó có nhiều suy nghĩ không được tích cực.” Thời gian của anh gần như được dồn hết vào những dự định còn đang ấp ủ. Có lúc cô nghĩ anh là một con người quá tham vọng. Đàn ông như thế thì thường vô tâm, nhưng cô vẫn muốn ở bên cạnh anh. Vì lý do gì? Chưa bao giờ cô khẳng định những cảm xúc đó với chính mình hay với anh. Cô mặc sức để nỗi nhớ anh giày vò, nỗi nhớ không phải đến bất chợt mà đã luôn luôn ngự trị trong tâm tưởng. Cuộc sống của anh cũng có khoảng nhỏ dành cho cô, có khi là những lời khuyên chân thành, vài câu động viên hay chia sẻ về một quyển sách thú vị. Với cô, sợi dây liên kết đó thật mong manh, nhưng cô cũng chưa bao giờ kỳ vọng xa hơn thế.

Cô đi tìm anh theo tiếng gọi của giấc mơ. Anh chưa từng là quá khứ hay kỷ niệm trong dòng hồi ức chất ngập những cảm xúc của cô. Anh chỉ vô tình để lại ấn tượng về một sợi dây chuyền có chiếc nhẫn. Cô đi tìm anh vì một điều vô lý như vậy.

“Tại sao em vẫn nhớ đến sợi dây chuyền anh đeo trên cổ?”

“Bởi vì cảm giác muốn em ghi nhớ nó.”

“Với anh đó là một kỷ niệm, nhưng anh không muốn giải thích. Bất kỳ ai muốn nghĩ về nó như thế nào cũng được.”

“Em biết. Ngay từ lúc đầu em đã nhìn ra, sợi dây đó mang ý nghĩa tưởng nhớ…”

“Em đang đi quá xa rồi đấy. Nếu mất nhiều thời gian vào anh nữa thì sau này em sẽ phải hối hận.”

“Anh cũng từng nói với em, phải biết quan tâm đúng với tình cảm của mình. Em chỉ đang muốn trân trọng một cơ hội.”

Tin nhắn của cô không được hồi âm. Lúc đầu, nghĩ rằng việc cô tìm đến anh chỉ là tình cờ, dường như anh không bao giờ để cô phải chờ đợi quá lâu. Đến khi nói về sợi dây chuyền, cô đã vô thức chờ đợi từng dòng tin anh hồi đáp.

Những cuộc trò chuyện với anh ngắn ngủi dần, nhưng nỗi nhớ cô dành cho anh lại nhiều hơn mỗi ngày. Đôi mắt sâu thẳm của anh mỗi khi nhìn vào cô dường như có thể xuyên thấu tất cả. Cũng có thể vì anh cảm nhận được nhiều dư vị từ cuộc đời này hơn cô. Ngày mưa, cô nhớ anh. Nỗi nhớ ấy mỗi lúc càng da diết. Sau một hồi đắn đo, cô quyết định gửi tin nhắn.

“Oppa! Izmizu… ery ery…” (Anh, em nhớ anh.)

Chiếc điện thoại trên tay nhanh chóng rung lên thông báo sự phản hồi.

“Tại sao em lại nhớ một người khó tính và vô tâm như anh?”

“Em cũng không biết. Làm sao trả lời anh được đây…”

“Vậy hãy tìm ra lý do đi nhé!”

Lại tiếp tục khoảng im lặng. Câu hỏi của anh, cô cũng đã tự vấn bản thân nhiều lần. Cô không dám khẳng định vội vàng những cảm xúc không rõ rệt. Lý do nhớ một người là yêu. Vậy lý do để yêu một người là gì? Cô không muốn tìm kiếm câu trả lời. Bởi nếu như có lý do để bắt đầu thì cũng sẽ có lý do để kết thúc.

***

Anh đi rồi. Cô lặng yên, tự hỏi cái cảm giác này là gì? Hụt hẫng, trống rỗng và hoang mang. Tất cả như khoét một lỗ thật sâu vào nơi đáy tim. Lần này, cô tìm cho bản thân thật nhiều lý do để che đậy, để dối lòng, để xem việc anh bỏ đi là điều hết sức bình thường. Hoài bão tham vọng của anh nhiều hơn những gì cô tưởng tượng. Cô đã biết trước một ngày nào đó anh sẽ đi, sẽ rời xa cô như giấc mơ đến lúc phải tỉnh. Nhưng anh ra đi không một lời từ biệt. Cô chỉ vô tình biết được khi vào facebook của anh, đọc được cuộc nói chuyện giữa anh với bạn. Vậy là cô không phải bạn anh. Người yêu? Vị trí đó càng không thể. Cô chẳng là gì giữa bề bộn đời anh. Như những vệt mưa đọng lại trên cửa kính, nắng lên liền bốc hơi vào không khí, chẳng lưu giữ một vết dấu nào.

“Có phải anh đã rời khỏi thành phố rồi không?”

“Sao em biết?”

“Anh sẽ đi lâu chứ?”

“Cũng không biết trước được. Nếu công việc thuận lợi thì khoảng một năm.”

Một năm. Cô nghe tim mình như chết lặng, hơi thởng hẹn lại trong lồng ngực. Một năm nghe tuồng như rất ngắn, nhưng với cô thì đủ lâu để thay đổi tất cả. Ngay lúc đó cô muốn nói với anh biết bao, rằng: “Em rất nhớ anh.” Nhưng lý trí đã ngăn cản. Cô chậm rãi gõ từng con chữ trong điện thoại.

“Một khởi đầu mới. Chúc mừng!”

Tin nhắn đã gửi đi nhưng cô biết chắc sẽ không có tin gửi lại. Cô sẽchờ anh chứ? Cô cũng không biết nữa. Tất cả đều trống rỗng. Xen lẫn đâu đó còn có cả nỗi sợ. Chỉ là anh rời khỏi thành phố này thôi, nhưng cô sợ mãi mãi không còn được gặp lại anh nữa. Cô ngước lên nhìn bầu trời cao xanh, liệu nước mắt có thể chảy ngược vào trong?

Ngày ngày tháng tháng, một năm trôi qua chỉ là cái chớp mắt của thời gian. Còn đối với cô, nỗi nhớ kéo dài qua từng khoảnh khắc. Cô đi qua những ngày không anh thật lặng lẽ. Không một tin nhắn hỏi thăm hay một cuộc nói chuyện không đầu không đuôi như lúc trước. Không có tin tức gì về anh trong suốt khoảng thời gian đó. Nhiều lần không thể dằn lòng, cô định nhắn tin cho anh, nhưng rồi nhận ra đón chờ mình sẽ chỉ là sự im lặng. Ngày mưa, nỗi nhớ anh càng rõ rệt đến quay quắt, bước chân thôi thúc cô tìm về chốn cũ. Nơi con đường anh và cô có chung một ký ức dù chẳng liên quan đến nhau. Cô chỉ ngồi đó, yên lặng và hướng ánh nhìn xa xăm. Ngày anh chưa đi, cô hay đến đây để được gặp anh. Hiện tại, cô đến đây thường hơn nhưng chỉ để tìm lại chút cảm giác có anh còn hiện hữu. Nơi anh đã từng thuộc về.

Tận sâu trong đáy tim, cô chỉ giữ lại một ý nghĩ duy nhất là được gặp lại anh. Không cần biết tiếp sau đó là thế nào, bắt đầu một câu chuyện mới hay đi đến một cái kết lấp lửng. Nếu trong lòng đã tự có câu trả lời cho tình cảm của mình thì có lẽ cô sẽ đưa ra quyết định dứt khoát hơn. Cô nhớ anh, cô yêu anh rồi chăng? Câu trả lời đó cô chỉ muốn tìm kiếm nơi anh.

***

Hè đi qua, sắc thu đổ vàng trên những con đường đầy lá rụng. Mưa mùa thu dịu dàng khiến lòng người lơ đãng. Cà phê sách, một chiều cuối tuần. Cô đứng lại, chần chừ chưa muốn ra về bởi cơn mưa vẫn còn rả rích. Những hạt mưa rơi xuống tay cô, nhẹ nhàng. Cô nở nụ cười.

Bất chợt, một giọng nói xoẹt ngang qua khiến cô giật mình ngờ ngợ. Giọng nói này nghe giống như…

Có tiếng cười đùa rất vui vẻ.

Cô nhìn sang bên cạnh, là giảng viên môn Mỹ thuật ở trường. Ánh mắt hai người đối diện dường như cũng đã chạm phải cái nhìn của cô. Trái tim mách bảo cô không nên tiếp tục đứng lại đây nữa, nhưng lý trí buộc cô phải lên tiếng khi người con gái kia bước đến chào hỏi.

“Ơ… bất ngờ thật, lại gặp em ở đây. Em đi cùng bạn bè à?”

“Không, em chỉ đến đây một mình thôi.”

“Ừ, thế giờ em về sao? Trời còn đang mưa mà.”

“Em quen rồi cô ạ. Thôi, chào cô nhé!”

Cô mỉm cười băng qua màn mưa, bước chân nhanh dần. Chạy đi cho cơn mưa phủ lấp gương mặt. Lại một lần nữa cô ngước lên, bầu trời không còn cao xanh nữa và nước mắt cô cũng không thể cứ mãi chảy ngược vào trong. Giọng cười ấy, ánh mắt ấy, gương mặt ấy vẫn không thể nhạt nhòa trong màn mưa. Có lẽ anh đã trở về từ sớm, anh đi mà không nói thì cũng không cần phải báo với cô rằng anh về khi nào. Anh đi bên cạnh người con gái thật xinh đẹp, lại chính là giảng viên của cô. Thật xứng đôi. Cuộc đời này sao lắm bất ngờ đến vậy? Nếu đã không thể bắt đầu sao lại để cô tìm được anh đúng phút giây định từ bỏ. Hôm nay anh lại dành cho cô cái nhìn lặng im. Ánh nhìn không chút níu giữ, thản nhiên như nó vốn dĩ đã vậy. Cô không trách anh, chẳng có lý do gì để trách anh. Cô chỉ trách bản thân, nếu đây không phải là yêu thì không việc gì phải khóc, phải đau, phải nhớ nhiều như vậy. Cô không dám khẳng định tình cảm đó với chính mình, cô không muốn một tình yêu đơn phương. Chiếc móc khóa có tên anh đã rơi mất từ lúc nào. Món quà cô tự làm nhưng chưa kịp tặng thì anh đã đi. Giờ gặp lại có lẽ cũng không cần nữa. Kết thúc rồi. Mà đã bao giờ bắt đầu đâu. Cô mỉm cười, cơn mưa tạnh, bước chân cô lặng lẽ trải dài trên con đường…

“Ngày mai em đến nhà cô nhé, có một số thứ cô cần đưa cho em.”

“Là gì vậy cô?”

“Nội dung bài thi lần này, cô nhờ em nói lại cho lớp hiểu, được chứ?”

“Vâng, em sẽ đến.”

Cô gượng cười, né tránh ánh nhìn quá đỗi sắc sảo kia. Trong tất cả các môn học cô chỉ hứng thú với mỗi Mỹ thuật, nhưng môn này cũng sắp phải kết thúc. Chị là một người phụ nữ xinh đẹp, cô thật sự nghĩ như thế. Mỗi lần cô vẽ xong, chị giúp cô chỉnh sửa một vài chỗ sai, cái cách chị vẽ cũng thật nhẹ nhàng khiến người khác thích thú quan sát đến từng nét. Đối với chị, cô dành một sự ngưỡng mộ. Chị đẹp, đẹp kiêu sa, cô làm thế nào so sánh được.

***

Buổi chiều, cô đến như đã hẹn. Ngôi nhà lộng lẫy chẳng khác nào biệt thự. Người giúp việc đưa cô đến bể bơi. Ánh mắt di động quanh mọi cảnh vật, cô kinh ngạc khi nhìn thấy chiếc móc khóa của mình được để ngay ngắn trên bàn. Chiếc móc khóa mang tên anh, sao nó lại ở đây? Lần trước, ở cà phê sách… chẳng lẽ lại làm rơi ở đó? Bên cạnh, quyển album đang lật dở dang, những tấm ảnh của anh và chị. Sợi dây chuyền kia vốn dĩ được đeo trên cổ chị. Ra là thế, giờ thì cô đã hiểu chị có ý nghĩa đặc biệt với anh, hơn cả những gì cô từng nghĩ. Cô làm sao có thể vượt qua bức tường kỷ niệm chắc chắn ấy?

Tiếng đập nước đánh bật suy nghĩ của cô. Chị trồi lên từ mặt bể, nở nụ cười rạng rỡ.

“Em chào cô.” Giọng cô lúng túng.

“Hình như không được công bằng cho lắm…”

“Sao ạ?”

“Em gọi anh ấy là anh, nhưng lại gọi chị là cô…”

Chị mỉm cười đầy ẩn ý. Dường như chị đã biết, có lẽ là từ anh. Khi người ta yêu nhau thật sự thì không có gì phải che giấu. Cô cố gắng che đậy cơn run rẩy trong lòng.

“Vì anh ấy không còn là thầy giáo và em không còn là học sinh. Nhưng cô là giảng viên và em là sinh viên cô đang đứng lớp.”

“Nhưng ở đây không phải giảng đường.” Chị lại cười. “Cái này của em, đúng không?”

“Cô gọi em tới không phải chỉ muốn đưa lại em móc chìa khóa này chứ?”

“Đúng rồi. À không, còn rất nhiều chuyện để nói nữa chứ.”

“Nói chuyện? Có chuyện gì sao?” Giọng cô lấp lửng. “Em đã yêu anh ấy, phải không?”

Cô chết lặng nhìn chị, không khỏi kinh ngạc.

“Đứa con gái bình thường như em, đâu đáng để cô bận tâm. Yêu hay không cũng đâu có quan trọng.”

“Vậy là có.”

Cô lắc đầu.

“Em không biết.”

Chị bật cười, lại nhìn cô bằng ánh mắt hiếu kỳ.

“Nhìn em, chị thật nhớ mình ngày xưa. Nhưng em có biết nếu để tình cảm của mình không rõ ràng thì sau này sẽ có nhiều điều tiếc nuối lắm không?”

“Tại sao lại nói với em những điều này?” “Nếu muốn biết rõ, chỉ cần để bản thân buông lơi tất cả, không níu kéo, không vùng vẫy. Thử xem trong khoảnh khắc đó, điều gì mới là quan trọng nhất. Em có hiểu không?”

“Thực sự em không hiểu ý cô là gì?”

“Vậy thì thử nhé!”

Cô chưa kịp suy nghĩ, mà thật ra cũng chẳng có cơ hội để nghĩ. Một bàn tay mềm mại đẩy cô thật mạnh. Đằng sau là cả bể bơi rộng lớn, nhưng cô không biết bơi. Bản năng sinh tồn khiến cô run sợ, cô vùng vẫy, cố níu với cái khoảng không vô hình trong nước. Những lời nói trở nên rỗng tuếch, vô dụng. Cô hoang mang, sợ hãi, thứ ánh sáng cuối ngày nhập nhoạng chìm vào mặt nước, bóng dáng của người con gái kia cũng mờ dần, mờ dần. Chỉ còn lại một màn tối, rất tối, đôi tay bỗng buông xuôi. Trong tâm thức còn sót lại chút lý trí , cô gọi tên anh. Tia hy vọng nhỏ nhoi ập tới, dù cô cũng biết đó chỉ là ảo tưởng. Giá mà bàn tay anh có thể nắm lấy tay cô lúc này.

“Người ta nói trên đời này có hai loại hạnh phúc. Một là hạnh phúc mất đi rồi mới nhận ra. Hai là hạnh phúc ngắn ngủi, nhưng em sẽ cảm nhận được ngay khi nó trong tầm tay. Trân trọng cái khoảnh khắc hạnh phúc đó , có thể nó sẽ theo em đến suốt cuộc đời. Nếu được lựa chọn lại từ đầu, em vẫn sẽ đi tìm anh, theo đuổi cảm giác mơ hồ. Để nhận ra rằng em đã yêu anh từ lâu, đến lúc này vẫn vậy, dù anh không bao giờ biết được.”

Bàn tay ấm áp, hơi thở nồng nàn. Dường như có một luồng không khí thổi vào nơi lồng ngực. Cả người cô từ từ được nâng lên trong làn nước, mọi thứ vẫn còn mơ hồ nhưng cô nhận ra cơ thể mình đang được anh ôm gọn trong vòng tay. Là anh thật sao? Anh bằng xương bằng thịt đang ở ngay trước mặt cô. Có phải như thế không? Hay lại do cô ảo tưởng? Ánh mắt lạnh lùng của anh hôm đó vẫn bám theo cô đến tận giờ phút này. Cuối cùng anh cũng xuất hiện trước mặt, không còn lảng tránh nữa. Ánh mắt anh nhìn cô, xoáy vào tận đáy tim. Cô nhìn ra trong đó sự thương hại.

Như một phản xạ, cô rụt tay lại, tách khỏi vòng tay anh. Không còn gì để nói. Cô lê bước chân, cố gắng bỏ đi thật nhanh. Đáng lẽ từ đầu không nên đến, cô thà mãi mãi không gặp lại cũng không muốn anh nhìn thấy bộ dạng thê thảm của mình lúc này.

“Anh đã rất nhớ em.”

Cô đứng lặng. Bàn chân không thể nhúc nhích vì anh đã giữ lấy cô từ đằng sau. Anh ôm cô, thật chặt, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở anh dồn dập. Cô vẫn im lặng, chìm trong suy nghĩ của chính mình. Không gian chìm lấp giữa hai con người, cô không ngăn được nhịp đập con tim vội vã. Hơi thở của anh nồng nàn làm cả người cô nóng ran. Chuyện gì đang xảy ra vậy?

“Nhưng là nỗi nhớ sau nỗi nhớ dành cho chị ấy, đúng chứ?”

“Cô ấy là bạn, là tri kỷ. Em nghĩ xem, một khi đã nắm giữ hai vị trí đó thì sao có thể là người yêu. Đã không là người yêu thì làm sao khiến anh phải nhớ, phải suy nghĩ, rồi dao động từ lúc nào cũng không biết.”

“…”

Anh bất ngờ đưa ra trước mặt cô sợi dây chuyền có chiếc nhẫn. Cô sững sờ. Đã bao giờ thấy anh tháo nó ra đâu.

“Chiếc nhẫn này mang ý nghĩa của lời cầu chúc. Không có tình yêu nào là trọn vẹn, nhưng nó đã có được sự chúc phúc của rất nhiều người. Anh không thể hứa sẽ đi cùng em đến phút cuối, không thể hứa mang lại cho em một hạnh phúc tuyệt đối. Nhưng nếu em còn muốn đi cùng anh, thì anh sẽ giữ lấy sự ích kỷ trong phút giây hiện tại. Để mỗi ngày trôi qua trong cuộc đời này, anh đều được nhìn thấy em.”

Anh nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô. Lần này cô vẫn ngước mặt lên nhìn trời cao, nhưng nước mắt rơi xuống là những giọt hạnh phúc. Nụ cười cô như một chút ánh sáng lấp lánh giữa bầu trời đã chập tối. Cô ôm anh, nồng nàn và tha thiết.

“Không hiểu sao dù anh đang ở đây, bên cạnh em, nhưng em vẫn cảm thấy rất nhớ anh.”

“Cô ngốc à, có lẽ em đã mải mốt đuổi theo anh đến nỗi lạc mất anh rồi. Từ bây giờ, đến lượt anh giữ chặt em trong tay.”

Cơn gió mang tên em

    Quán cà phê hãy còn vắng khách, dù vậy nhưng người đến đây không hề có cảm giác trống vắng, bởi gam màu ấm cúng đỏ tươi trang trọng. Giữa những ngày không khí vẫn còn dư âm của hơi lạnh mùa đông, Sunset quả là một lựa chọn thú vị cho những ai cần sự trầm lặng để suy tư. Cô và người con trai đó ngồi đối diện nhau, những ca từ quen thuộc của Trịnh vang lên nhẹ nhàng…

Biển nhớ. Bài hát cô rất thích, và mỗi đêm người con trai vẫn bật trước khi ngủ. Cô nhìn sang đồ uống của anh, tách cà phê bốc khói, những làn khói lơ lửng phả vào mặt cô hương vị Robusta. Cô cũng đã gọi một ly giống như thế. Mà cũng không hẳn là cô gọi, người chủ quán gần như nhớ được gương mặt cô, thức uống quen thuộc mà cô vẫn thường dùng khi đến vào mỗi chiều thứ Bảy. Cô gái có mái tóc dài lúc nào cũng xõa bồng bềnh và nụ cười luôn điểm sáng trên đôi môi tươi hồng. Cô không bao giờ đến Sunset một mình mà luôn khoác tay đi bên cạnh một người nữa. Cũng chính là người ngồi trước mặt cô lúc này. Nụ cười cô vẫn mỉm nhưng lại tắt dần. Anh nhấp một ngụm cà phê, cho những lời nói không mắc nghẹn nơi cuống họng:

“Đã tìm được bác sĩ giỏi về khoa xương ở nước ngoài để phẫu thuật cho cô ấy. Vấn đề chỉ còn là thời gian… Có lẽ cuối tuần này bọn anh sẽ bay qua đó luôn. Giấy tờ cũng xong đâu vào đấy rồi.”

“Thế cơ hội thành công là bao nhiêu hả anh?”

“Bác sĩ chưa thể khẳng định, nhưng giờ được 1% thì vẫn tốt hơn là không.”

“Vậy anh chị định chừng nào sẽ cưới?”

Người con trai chậm rãi nhấp tiếp một ngụm cà phê rồi lại quay mặt sang hướng khác như muốn lảng tránh câu hỏi của cô gái.

“Sau khi sang Mỹ anh sẽ tổ chức lễ cưới ở đó luôn, chắc là không về nữa. Nhưng cô ấy muốn đợi sau khi phẫu thuật mới làm lễ.”

“Cũng đúng. Cô dâu nên bước đi bên cạnh chú rể thì mới hạnh phúc. Nhưng nếu phải ngồi xe lăn thì cũng không sao, chỉ cần anh luôn đi bên cạnh chị ấy là được… giống như… cái cách anh đã từng che chở cho em…”

Cả hai chìm ngập trong khoảng không im bặt, cô liếc nhìn sang chiếc nhẫn đeo ở bàn tay trái của anh, vẫn còn vẹn nguyên vị trí của nó, ngón áp út. Một thoáng suy nghĩ lướt nhanh qua, cô gỡ cái gì đó đang đeo trên cổ ra, đặt vào tay anh.

“Em không kịp chuẩn bị quà cưới, suy đi nghĩ lại tặng vật này là thích hợp nhất. Cứ xem ý nghĩa của nó chính là lời chúc của em vậy.”

Cô cúi xuống nâng trên tay tách cà phê ấm, thưởng thức với vẻ bình thản như trước giờ vẫn thế, không để cho người khác nhìn rõ được điều gì ẩn giấu sau nụ cười. Giọng người con trai trầm hẳn xuống, anh nhìn cô với đôi mắt kiên định pha lẫn chút hồ nghi.

“Đó là điều em muốn, phải không?”

“Vâng.”

***

Góc phòng vẫn chìm lấp trong một khoảng lặng vô định. Tôi để mặc như thế, không một động tĩnh, không một thứ âm thanh nào được chen chân vào phá hỏng sự yên ắng này. Chỉ còn tôi với cơn mộng mị bất an, bóng tối thi thoảng lại chập chờn vây quanh. Đêm qua giấc ngủ đến khá muộn, thế nên tôi cho phép biếng lười cứ thế lan khắp cả cơ thể. Ngoài kia, những tia nắng chói chang bắt đầu xâm chiếm khoảng không nhỏ hẹp của tôi. Từ khung cửa đến bốn mảng tường, bàn làm việc, rồi đến chỗ khuất nhất là chiếc giường nơi tôi đang trú mình dưới lớp chăn dày, trắng muốt. Tôi vẫn nằm bất động, cho đến khi chợt nhớ, tối qua… cửa sổ nhà tôi không hề mở.

Tôi hoảng hốt ngồi bật dậy, nhưng nỗi sợ hãi nhanh chóng được xoa dịu khi thấy Quân đang ngồi ở salon đối diện phòng tôi nhìn vào. Người duy nhất có chìa khóa nhà, nơi ở mới của tôi.

“Em dậy trễ quá!”

“Tối qua ngủ muộn.”

“Anh muốn đưa em đến một nơi.”

“Mình ra biển trước được không?”

***

Gió biển cứ thế thổi vào tôi ào ạt mang theo mùi hương quen thuộc của đại dương. Ngồi trên xe, để hồn mình lãng đãng theo gió, tôi nhìn thấy được những mảng trắng trong suy nghĩ của mình, trắng xóa. Xe lao vút trên đường vắng, biển đã gần kề, tôi cảm giác mình đang bắt đầu nhìn thấy hình ảnh của những con người mà ngày mai đây, tôi sẽ không còn gặp lại.

Anh không phải là một cơn gió, anh cũng chưa bao giờ rời xa tôi. Chỉ có tôi đã đến và rời khỏi cuộc đời anh như một sự an bài. Lúc này, dáng hình một con bé sáu tuổi bước đi bên bờ biển chợt hiện rõ trong ký ức tuổi thơ tôi, gương mặt ngây ngô lúc nào cũng cười toe toét. Bởi nó biết rằng nó được chở che tuyệt đối, bàn tay vững chắc luôn nắm chặt lấy nó, nó sẽ chẳng sợ bị lạc, cũng chưa bao giờ có cảm giác bị bỏ rơi giữa cái thế giới này dù những người đã tạo ra nó đã bỏ mặc nó một mình chống chọi với buốt lạnh và sợ hãi. Tôi đã được anh ban tặng cho một cuộc sống mới. Trong thế giới của anh, tôi không phải trải qua bất cứ nỗi đau, nỗi sợ hãi và bất an nào. Những cụm từ đó chưa từng xuất hiện trong từ điển trưởng thành của tôi.

Nhưng hôm nay không còn là ký ức của tuổi thơ, tôi đã lớn lên và những tháng ngày kia sẽ phải lùi lại phía sau. Khi đó tôi chẳng buồn nghĩ rằng có ngày mình sẽ phải rời xa chúng mãi mãi. Anh không hề thay đổi, tôi cũng không tìm được cảm giác hoài nghi nào khi ở bên cạnh anh. Mặc dù luôn gọi nhau là anh em, nhưng ánh mắt tôi không thể nào che giấu được anh điều gì. Thứ tình cảm gắn bó đó sao có thể chỉ dừng lại ở cụm từ “anh em”. Dường như anh cũng thế, chúng tôi không che giấu tình cảm của mình, chỉ còn thiếu một lời khẳng định để mọi người thấy rằng chúng tôi thực sự là của nhau. Và càng hạnh phúc bên anh tôi lại càng quên đi bài học từ nỗi ám ảnh khi vừa chào đời, tôi gần như bỏ quên tất cả những gì thuộc về thế giới ban đầu của mình, thế giới ấy khắc nghiệt và luôn nhắc nhở tôi phải cẩn trọng. Niềm vui được ban tặng thật ít ỏi, nhưng chỉ cần tôi buông lơi trong một phút giây nào đó, số phận có thể sẽ lấy đi của tôi tất cả.

Ánh hoàng hôn đứng lặng giữa đường chân trời, hắt vào tôi thứ ánh sáng đang nhạt dần. Gió bắt đầu thổi mạnh và sóng biển thét gào. Những âm thanh ấy gần như áp đảo tất cả mọi thứ, nhưng xen lẫn đâu đó tôi vẫn còn nghe được tiếng cười, tiếng cười chất đọng những giấc mơ đẹp không vướng bận âu lo. Tiếng nô đùa càng rõ rệt hơn, tôi giật mình nhận ra giọng cười quen thuộc, nhìn thấy khuôn mặt mình và cảcủa anh. Nó gần như ở trước mắt, gần đến nỗi cảm giác được nó đang hiện hữu. Nó vẫn tồn tại như chưa từng biến mất. Những vệt sáng cuối ngày lướt qua tóc, xuyên qua bàn tay và hằn lên những chuỗi ngày hôm qua. Tôi khẽ khép mắt, bất động ngồi trên mặt cát êm mịn. Để mặc cho sóng biển nhấn chìm cảm xúc lúc này, tôi ước gì mình có thể tàn nhẫn thêm chút nữa. Tôi đã dửng dưng đẩy người quan trọng nhất đời mình cho một cô gái xa lạ, thì sao lại không tàn nhẫn với bản thân hơn để đoạn tuyệt với tình cảm kia?

Hồi nhỏ tôi rất hay nằm mơ, những cơn mộng mị cứ chập chờn vây quanh mỗi khi tôi nhắm mắt ngủ. Nỗi ám ảnh, sự sợ hãi phải trở lại những ngày tháng không bình yên luôn đeo bám tôi dai dẳng. Những lần như thế anh lại ngồi cạnh bên nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé. “Không phải sợ gì cả, anh vẫn luôn ở đây, bên cạnh em mà.” Giọng nói anh thì thầm và chờ đến khi tôi ngủ yên giấc mới thôi. Về sau, những giấc mơ đó biến mất hoàn toàn. Tất cả đều là nhờ có anh. Và cũng không biết từ bao giờ tôi đã tin rằng cuộc sống này là một đóa hoa luôn tươi thắm, sẽ không bao giờ lụi tàn. Cho đến khi chị xuất hiện, những giấc mơ của tôi lại đều đặn ập đến mỗi đêm, nhưng đã không còn bàn tay nào nắm chặt lấy tôi nữa. Nói đúng hơn, bàn tay anh không thể tiếp tục nắm lấy bàn tay tôi. Ngay cái khoảnh khắc lần đầu gặp chị, tôi đã hiểu, tất cả là sự sắp đặt của số phận, dù tôi có cố gắng thì cũng không thể nào tìm được cách thay đổi. Chị là bạn trong số những người bạn của anh, chị không đẹp nhưng mang gương mặt thánh thiện, nét dịu dàng hơn người và chắc chắn là hơn cả tôi. Chị có rất nhiều ưu điểm, một người con gái giỏi giang, chỉ có điều chị không thể có được tình yêu của anh. Nhưng đến cuối cùng anh vẫn thuộc về chị vì anh nợ chị một cuộc sống. Chị đã lấy thân mình làm lá chắn cho anh khi tai nạn bất ngờ xảy ra. Và hậu quả là đôi chân không còn khả năng đi lại. Tôi biết chị đã dành cho anh một tình yêu cũng lớn lao như tôi dành cho anh. Tôi có thể thay đổi được gì đây? Có thể trách ai đây? Có chăng chỉ biết mỉm cười. Vì anh không bao giờ muốn tôi phải khóc…

Lúc nhận ra anh không còn ở bên cạnh tôi được nữa, cũng là lúc tôi hiểu bao năm qua mình đã sống quá dựa dẫm vào anh, như một ký sinh trùng bám víu vào vật chủ để tìm cho mình sự sống. Cách cuối cùng tôi có thể chọn lựa là rời xa khỏi cuộc sống của anh, rời xa tất cả. Tôi nhờ Quân kiếm giúp một nơi ở mới, dù nhỏ hơn rất nhiều nơi tôi đã từng sống, không nhiều tiện nghi, cuộc sống của tôi không còn xa hoa và đầy đủ. Nhưng tôi biết một điều, đây mới chính là thế giới tôi được sinh ra và là nơi tôi thuộc về. Anh đã cố ngăn cản, nhưng tôi không muốn mình tiếp tục khép nép dưới bàn tay che chở của anh. Và hơn nữa, giờ anh đã có gia đình.

***

 

Vui lòng đăng nhập để có thể gửi đánh giá!