nguoi-chua-bao-gio-thay-bien

Người Chưa Bao Giờ Thấy Biển

Tác giả: J. M. G. Le Clézio
(1 đánh giá)
Chưa có sách giấy
Ebook:
Nhà xuất bản NXB Hội nhà văn
Công ty phát hành Nhà sách AlphaBooks
Kích thước 13 x 20.5 cm
Số Trang 100

Người chưa bao giờ thấy biển

Trong mấy chục năm cầm bút, Le Clézio không chỉ nổi tiếng với các cuốn tiểu thuyết. Truyện ngắn của ông cũng có những dấu ấn riêng. Đặc biệt cuốn Mondo và các truyện khác xuất bản năm 1978 có thể được coi là một trong những cột mốc quan trọng trong quá trình sáng tác của ông. Đồng thời, về nhiều mặt, nó vẫn liền mạch với các tác phẩm trước và sau đó qua việc thể hiện một cách độc đáo của nhà văn về chủ đề trẻ em. 

Đôi khi chúng ta cảm thấy thật khó tưởng tượng ra hình ảnh của nhà văn “bác học” (một tiến sĩ văn chương, giảng viên của nhiều trường Đại học Âu – Mỹ văn mình hiện đại lại gắn liền với một thế giới nhân vật trẻ em lang thang “bụi đời” như trong tập Mondo và các truyện khác hoặc một số sáng tác khác của ông. 

Tất cả các câu chuyện trong cuốn Mondo và các truyện khác đều đề cập đến trẻ em, những trẻ khác thường, so với độ tuổi ngây thơ của chúng càng dị thường hơn khi đặt chúng vào trong một xã hội hiện đại văn minh, tiên tiến. Chúng đều giống nhau ở địa vị ngoài lề xã hội, nhưng lại là những kẻ mộng mơ, đắm mình trong thiên nhiên, với đồi núi, sông suối, biển, trời, với ngàn sao, với ánh sáng của buổi trời đang rạng, ánh sáng ban ngày, ban đêm, ánh rực rỡ của mặt trời đang buổi ban trưa… Đó là Mondo lang thang không gia đình và cũng không thích ai hỏi về chuyện ấy; là Daniel, một cậu bé kì dị, chẳng thèm nghe khi người ta nói chuyện về biển vì cậu còn chìm đắm trong những tưởng tượng về biển theo kiểu của cậu, “một kiểu biển khác”, không giống của mọi người; còn cô bé Petite Croix lại thích ngồi một mình, gần như bất động hàng giờ giữa lúc trời nắng gắt để chờ đợi câu trả lời chính xác của câu hỏi đã ám ảnh cô bé từ năm nào qua năm khác: “Màu xanh da trời là gì?”…

Dường như ở nhân vật Mondo tập trung tốt cả đặc điểm của những nhân vật trẻ em trong tập truyện ngắn. Như mọi đứa trẻ bình thường trong xã hội hiện đại, nó rất thích xem truyện tranh, đến mức dù mù chữ, nó vẫn có thể đọc theo kiểu của nó. Không gia đình, không cha mẹ, không ai chăm sóc, lang thang, sống như bụi đời, nhưng nó lại có cách cư xử của kiểu người có giáo dục. Nó bị săn đuổi như những con chó hoang nhưng lại thừa khôn ngoan để lẩn tránh những luật lệ của xã hội hiện hành. Bị xếp ngoài lề xã hội, phải bươn chải tự kiếm sống, từng bị đói, nhưng Mondo lại là chú bé có cuộc sống nội tâm phong phú: thích thú với những câu chuyện phiêu lưu, nó biến các công chức Bưu điện về hưu thành người kể chuyện như thuở xa xưa, nó say mê những con chim mòng biển tự do chao mình bay lượn, yêu màu sắc cũng như dáng bay giữa bầu trời mênh mông của con diều giấy có hình cánh bướm, thích thú chiêm ngưỡng vẻ đẹp và sức mạnh của dòng nước tưới đường.

 Nếu chỉ dừng ở đây, chúng ta có thể nói Le Clézio đã xây dựng thành công một thế giới nhân vật trẻ em đặc biệt và thú vị. Nhưng có lẽ không chỉ có vậy. Qua nhân vật Mondo và các nhân vật trẻ em khác, nhà văn muốn gửi gắm tới bạn đọc nhiều hơn thế. Ngay tên gọi Mondo đã gợi ý cho ta nhiều điều. Thoạt đầu, Mondo làm chúng ta liên tưởng tới từ monde, trong tiếng Pháp có nghĩa là “thế giới”, “thiên hạ”… Bản thân cậu bé Mondo trong truyện cũng có mối liên hệ rất rộng bởi cuộc sống nay đây mai đó đã khiến cậu gặp gỡ với nhiều hạng người, từ nhiều chân trời khác nhau trên trái đất. Theo một nhà nghiên cứu Pháp, Mondo thực ra là một từ tiếng Nhật dùng để chỉ cuộc đối thoại khi giảng dạy về Thiền. Và chắc sẽ rất thú vị nếu chúng ta có điều kiện nghiên cứu cuộc đối thoại của chú bé Mondo với cuộc đời qua câu hỏi thường xuyên của cậu với những người qua đường: “Ông bà có muốn nhận cháu làm con nuôi không ạ?” cùng rất nhiều câu hỏi khác. Còn trong truyện, theo cách dạy chữ cái của ông già trên bãi biển, tên Mondo khi ghép lại trở thành những hình ảnh hết sức thú vị và độc đáo: “Có một ngọn núi, một ông trăng tròn, có ai đó chào trăng lưỡi liềm và lại có một ông trăng nữa”. Và chẳng biết có phải ngẫu nhiên không khi có nhiều trăng đến thế trong tên của cậu bé Mondo? Còn khi Mondo thích các chữ O, I, T, Z, V, W chính là bởi O và Z tượng trưng cho ánh sáng còn I, T, V là sự vận động không ngừng, là các chuyến viễn du đầy mơ ước, tìm đến những chân trời xa, những điều tốt đẹp nhất.

 Nhân vật của Le Clézio như là lời thông điệp của ánh sáng, của ước mơ, của vẻ đẹp trần thế khi con người còn có thể mơ ước, kiếm tìm không mệt mỏi. Thoát ra ngoài những bức tường bê tông xám xịt, những tòa nhà cao ốc thiếu ánh sáng mặt trời, những máy móc vô tri vô giác, con người có thể làm phong phú cuộc sống của mình bằng một hiện thực sống động hồn nhiên, đầy cảm xúc, đầy tính nhân văn.

 

MONDO

      Không ai biết Mondo từ đâu đến. Một ngày kia, nó tình cờ tới thành phố của chúng tôi mà người ta không nhận thấy điều đó và rồi người ta đã quen với sựhiện diện của nó. Đó là một cậu bé chừng 10 tuổi với khuôn mặt tròn hiền lành và cặp mắt đen hơi xếch. Nhưng cái người ta để ý nhất chính là bộ tóc màu tro luôn thay đổi màu sắc theo ánh sáng và hầu như ngả xám lúc đêm xuống.

Người ta chẳng biết gì về gia cảnh của nó. Có thể nó chẳng có nhà cửa và gia đình cũng nên. Bao giờcũng vậy, khi người ta không hềchờđợi, không nghĩ đến, thì nó lại thình lình hiện ra ởgóc phố gần bãi biển hoặc gần khu chợ. Nó đi một mình, vẻquảquyết, mắt nhìn xung quanh. Ngày nào nó cũng ăn mặc theo cùng một kiểu, một chiếc quần vải bò màu xanh, đôi giày thểthao và chiếc sơmi rộng thùng thình so với khổngười của nó.

Khi tiến lại phía bạn và nhìn thẳng vào mặt bạn, nó mỉm cười, đôi mắt nhỏtrởthành hai khe hẹp lấp lánh. Ấy là lối chào của nó. Khi ai đó làm nó thích, Mondo chặn người đó lại và đột ngột hòi: "Ông bà nhận cháu làm con nuôi không?" Và trước khi người đó kịp kính ngạc, nó đã bỏ đi xa rồi.

Vậy nó đến cái thành phốnày làm gì? Có lẽnó đã đặt chân tới đây sau một chuyến viễn du trong một con tàu chởhàng, hay trên toa cuối của một chuyến tàu ngày đêm bò dọc theo đất nước. Có lẽnó đã quyết định dừng chân khi nhìn thấy mặt trời và biển, những biệt thựmàu trắng và các khu vườn cọ. Ðiều chắc chắn là nó đến từrất xa, bên kia những rặng núi, bên kia đại dương. Chỉcần nhìn qua, người ta cũng biết nó không phải người ởđây và đã đi nhiều nước. Cậu bé có ánh mắt đen lấp lánh màu đồng và dáng đi êm nhẹ, hai kỳ cục. Đặc biệt nó có vẻthanh lịch và tựtin mà thường thường ởtuổi này không có, và nó thích nêu ra những câu hỏi lạlùng giống nhưnhững câu đố. Thếmà Mondo lại không biết đọc biết viết.

Nó đến đây vào dịp sắp vào hạ. Trời nóng khủng khiếp và chiều nào cũng xảy ra các đám cháy lớn trên những quảđồi. Buổi sáng trời xanh không một gợn mây. Gió thổi vào từbiển, một loại gió khô và nóng làm rộp nứt đất và bùng lên các đám lửa. Mondo đến quảng trường vào một buổi chợvà bắt đầu chạy đi chạy lại giữa những chiếc xe tải màu xanh của những người bán rau. Nó tìm được việc làm ngay lập tức vì những người bán rau luôn cần có người giúp đỡcác sọt hàng ra.

Mondo làm việc cho một chiếc xe tải, khi xong việc người ta trảnó vài đồng và nó lại rảo sang xe khác. Người ởchợbiết rất rõ nó. Nó luôn tới đúng giờđểđảm bảo được nhận vào làm và khi những chiếc xe tải màu xanh bắt đầu đến, mọi người trông thấy và gọi tên nó: "Mondo! Này Mondo!" Lúc tan chợ, Mondo rất thích đi lượm lặt. Nó lẻn vào các sạp hàng và nhặt nhạnh những gì rơi dưới đất, nào táo, cam, những quảchà là. Có những đứa trẻkhác cũng đi mót nhưvậy và cảnhững cụgià bỏđầy vào túi của họnhững lá rau và khoai tây. Những người bán hàng rất quý Mondo, họchẳng bao giờquởmắng nó điều gì. Thỉnh thoảng bà chủhàng hoa quảloại lớn tên là Rosa lại nhặt táo và chuối trên quầy đểcho nó. Có rất nhiều hoa quảtrong chợvà lũ ong vò vẽbay từđống chà là này sang đống nho khô khác.

Mondo nán lại cho tới khi những chiếc xe tải nhỏmàu xanh ra về. Nó chờbạn mình là người rửa đường công cộng. Đó là một người đàn ông gầy gò cao lớn mặc một cái áo khoác ngoài màu xanh nước biển. Mondo rất khoái xem ông ta điều khiển ống phun nước, nhưng không bao giờtrò chuyện với ông ta. Người tưới đường xối dòng nước vào đám rác rưởi và khiến chúng chạy đằng trước ông ta nhưđàn súc vật và cảmột đám mây bụi nước bắn vào không khí. Công việc gây nên tiếng ồn nhưgiông bão, nước phun xối xảtrên mặt đường và người ta thấy những cầu vồng uốn mình bên trên những chiếc xe hơi đậu ởđó. Chính thếmà Mondo trởthành bạn của người rửa đường. Nó yêu những giọt nước nhỏtỏa bay và rơi nhưmưa xuống thùng xe và kính chắn gió. Người rửa đường cũng rất quý mến Mondo nhưng không bao giờnói với cậu. Vảlại họkhông thểtrò chuyện với nhau nhiều bởi tiếng ồn của vòi nước. Nó cũng muốn được thửphun xem sao nhưng lại không dám hỏi người tưới đường. Với lại, có thểnó sẽkhông đủsức đứng vững vì dòng nước rất mạnh.

Mondo ởtại chỗcho tới lúc người rửa đường kết thúc công việc. Bụi nước đọng trên mặt ông và làm ướt mái tóc tựa một đám sương mùmát mẻtốt lành. Khi xong việc, người rửa đường tháo ống ra và đi chỗkhác. Khi đó luôn luôn có những người đến, nhìn mặt đường ướt át và nói: "Chà, có mưa rồi sao?"

Sau đó, Mondo đi ngắm biển, những dãy đồi cháy xém hoặc nó đi tìm những người bạn khác.

Vào thời kỳ nọ, nó thật sựkhông ởnơi nào nhất định. Mondo ngũ trong những nơi ẩn náu cạnh bãi biển hay thậm chí xa hơn, trong những khối đá trắng án ngữtại lối ra vào thành phố. Đó là những nơi ẩn náu tốt mà chẳng ai có thểtìm ra nó. Cảnh sát và các cơquan cứu tếkhông thích những đứa trẻsống lang thang, ăn bất cứthứgì và ngủbất kỳ nơi nào nhưvậy. Tuy nhiên, Mondo rất ranh mãnh, nó biết rất rõ khi nào người ta tìm mình và không xuất đầu lộdiện.

Khỉcảm thấy không có gì nguy hiểm, nó dạo chơi suốt ngày trong thành phố, ngắm nhìn cảnh vật. Nó rất thích lang thang không mục đích, rẽvào một góc phốrồi sang một góc phốkhác, đi theo lối tắt, dừng chân chốc lát trong một khu vườn và lại đi tiếp. Khi gặp ai khiến nó có cảm tình, Mondo tiến lại và lễphép nói: “Chào ông bà, ông bà có muốn nhận cháu làm con nuôi không ạ?”

Có nhiều người rất mong muốn điều đó bởi lẽ Mondo có vẻ hiền lành tử tếvới cái đầu tròn và đôi mắt lấp lánh. Nhưng quả là khó. Người ta không thể nhận nó làm con nuôi ngay lập tức như vậy được. họ bắt đầu hỏi nó về tên tuổi, địa chỉ, cha mẹnó ởđâu và Mondo chẳng thích những cậu lục vấn nọ tí nào. Nó đáp: "Cháu không biết, cháu không biết" và bỏ chạy.

Mondo tìm được rất nhiều bạn bè chỉ hằng cách đi trên đường phố. Nhưng nó chẳng trò chuyện với a hết. Đó không phải là những người bạn để tán gẫu hay đùa cợt. Ấy chỉ là bạn bè để chảo hỏi khi đi ngang qua, rất nhanh với một cái nháy mắt, hoặc ra hiệu từ xa, phía bên kia đường. Đó cũng là những người bạn có thể trông cậy kiếm miếng ăn, ví như bà hàng bánh mì ngày nào vẫn cho nó một mẩu bánh. Bà có một khuôn mặt già nua hổng hào và nhẵn nhụi tựa một pho tượng Ý. Bà luôn vận đồ đen và mái. tóc bạc được chải bện thành búi. Vả chăng bà còn có một cái tên Ý là Ida và Mondo rất thích vào cửa hiệu của bà. Đôi khi nó làm công cho bà, đem giao bánh cho các chủ hiệu buôn bên cạnh. Khi nó trởvề, bà cắt một khoanh lớn trong chiếc bánh tròn, bọc giấy và đưa cho nó. Mondo chưa khi nào yêu cầu bà nhận nó làm con nuôi, có lẽ vì nó thật sự rất yêu quý bà và việc đó khiến nó e sợ.

Mondo vừa chén mẩu bánh vừa thong thả đi ra biển. Nó bẻ bánh thành những mẩu nhỏ để ăn được lâu hơn và vừa đi vừa nhấm nháp không vội vã. Dường như thời kỳ này nó sống chủyếu nhờ bánh. Dẫu vậy nó vẫn giữ lại vài mẩu để dành cho lũ mòng biển bạn bè. Phải vượt qua vô số phố xá, quảng trường, một công viên trước lúc cảm thấy mùi vịcủa biển đột nhiên ùa đến theo gió, trong tiếng ầm ì đều đều của sóng.

Mé cuối vườn có một kiốt báo. Mondo dừng lại và chọn một cuốn truyện tranh. Nó phân vân giữa nhiều câu chuyện về Akim và rốt cuộc mua một truyện kể về Kit Carson. (Hai nhân vật phiêu lưu anh hùng trong truyện tranh). Mondo chọn Kit Carson bởi hình vẽ chàng ta mặc chiếc áo vét nổi tiếng với những dải đây da. Rồi sau đó nó tìm một chiếc ghếdài để đọc cuốn truyện tranh ấy. Việc này chẳng dễ chút nào, vì cần phải có một người nào đó có thể đọc lời trong truyện về Kit Carson trên ghế băng. Ngay trước 12 giờ trưa là tuyệt nhất bởi lẽ lúc này luôn có ít nhiều nhân viên bưu điện đã nghỉ hưu buồn chán ngồi hút thuốc. Khi Mondo tìm được một ai đó, cậu cố ngồi xích lại gần người nọ, xem tranh và lắng nghe cảcâu chuyện. Một thổ dân Anh-điêng đứng khoanh tay trước Kit Carson nói: "Mười tuần trăng đã qua và dân tộc ra đã kiệt quệ. Chúng ta hãy đào chiếc rìu của tổ tiên lên?" Kit Carson giơtay: "Chớ nghe theo cơn giận của anh, Ngựa Điên. Chúng ta sẽ sớm trả. lại công lý cho anh". "Quá muộn rồi - Ngựa Ðiên nói - Hãy nhìn xem." Ông ta chỉnhững chiến binh tập hợp dưới chân đồi: "Dân tộc ta đã chờ đợi quá nhiều rồi. Chiến tranh sắp nổ ra và các anh sẽ chết, cả anh cũng vậy, Kit Carson ạ!"

Đám chiến binh xông lên theo lệnh của Ngựa Điên, song Kit Carson hất họtrởlại chỉbằng một cú đấm và chạy thoát trên con chiến mã của mình. Chàng ngoái lại và thét to với Ngựa Điên: “Ta sẽ trở lại và chúng ta sẽ trả lại công lý cho anh.”

Khi Mondo nghe xong câu chuyện về Kit Carson, nó lấy lại tập truyện tranh và cảm ơn ông nghỉ hưu. “Tạm biệt cháu!” - Ông nghỉ hưu nói. “Tạm biệt ông.” Mondo rảo bước ra tận con đê chắn sóng vươn mình ra biển. Nó ngắm biển một chốc, mắt nheo lại để khỏi bị tia mặt trời phản chiếu làm chói mắt. Bầu trời xanh ngắt, không một đụn mây và những đợt sóng nhỏ lấp lánh.

Mondo tụt xuống cái bậc thang nhỏ dẫn đến những tảng đá ngầm chắn sóng. Nó rất yêu thích chốn này. Con đê đá trải dài, viền những khối bê tông vuông vức đồsộ. Đầu con đê có ngọn đèn ga. Đàn chim biển chao lướt trong gió, thong thả lượn vòng và thốt ra những tiếng rên rỉ của trẻcon. Chúng bay sượt trên đầu Mondo và cất tiếng gọi nó. Mondo ném vụn bánh lên thật cao và bầy chim biển nhào xuống đớp mồi ngay trên không.

Mondo thích đi bộ ở đây, trên những tảng đá chắn sóng. Nó nhảy phóc từ tảng này sang tảng khác, vừa ngắm nhìn đại dương. Nó cảm thấy gió tạt vào má phải, kéo lật mớ tóc sang bên. Mặt trời chói chang, bất chấp gió thổi mạnh. Những con sóng lao vào chân các khối xi măng làm bắn lên những đám bụi nước trong làn ánh sáng.

Chốc chốc, Mondo lại dừng bước nhìn. Bờ đã xa lắm, chỉ còn là một dải màu nâu điểm xuyết những khối màu trắng. Bên trên các ngôi nhà là những dãy đồi xanh xám. Khóì của những vụ hỏa hoạn bốc lên đây đó, tạo thành một vệt kỳ quặc trên nền trời. Nhưng người ta không trông thấy các đám lửa. “Mình cần phải đến xem đằng ấy,” – Mondo nói. Nó nghĩ tới các đám lửa lớn đỏ rực nuốt ngốn ngấu các bụi cây và những cánh rừng sồi bần. Nó cũng nghĩ tới những chiếc xe của các nhân viên cứu hoả đậu trên đường vì nó rất thích những chiếc xe màu đỏ.

Đằng tây, tựa hồ có một đám cháy trên biển, tuy nhiên đó chỉlà ánh mặt trời phản hồi. Mondo đứng sững và cảm thấy những ngọn lửa nhỏ của ánh phản chiếu đang nhảy nhót trên mi mắt, rồi nó lại tiếp tục con đường của mình, và nhảy trên đê chắn sóng.

Mondo biết tường tận tất cả các khối xi măng, chúng có vẻ như những con vật to lớn đang nằm ngủ, nửa thân mình ngâm dưới nước, đang sưởi ấm tảng lưng rộng dưới ánh nắng. Chúng mang những vết khắc kỳ cục trên lưng, những vết nâu, đỏ, những con sò bám chặt vào xi măng. Dưới chân đê, nơi biển vỗđập, đám tảo dạt màu xanh tạo nên một tấm thảm và có cả từ đám cư dân nhuyễn thể cho tới lũ ốc trắng. Mondo biết rõ nhất khối xi măng tít đầu con đê. Nó luôn luôn ngồi tại đây và thích nhất khối bê tông này. Ấy là một tảng hơi nghiêng, nhưng không quá dốc và đã bị bảo mòn đến nhẵn láng. Mondo ngồi ở đó và khe khẽ chào nó. Thậm chí đôi khi nó kểcho tảng bê tông nghe những câu chuyện để giải khuây, bởi lẽ nó hẳn là buồn bã do quanh năm ngày tháng cứ phải nằm ỳ ra đó, không thể nhúc nhích đi đâu được. Bấy giờ Mondo kể cho nó nghe về các cuộc du hành của những con tàu và tất nhiên về biển cả và rồi về những đàn cá voi lớn chậm chạp di chuyển từ cực này sang cực kia của trái đất. Con đê chẳng nói gì, cũng không động đậy, nhưng nó rất thích những câu chuyện Mondo kể. Hẳn vì lẽ đó mà nó hiền hòa, êm đềm đến vậy.

Mondo ngồi rất lâu trên tảng xi măng chắn sóng, ngắm những tia lấp lánh trên mặt biển và nghe tiếng sóng. Khi ánh nắng trở nên gay gắt hơn vào cuối buổi chiều, nó nằm co người, má áp xuống mặt xi măng ấm rực và thiếp đi chốc lát.

Chính vào một trong những buổi chiều nọ, nó đã làm quen với Giordan Người câu cá. Mondo nghe qua khối bê tông tiếng bước chân của một người nào đó đi trên đê. Nó nhổm dậy, sẵn sàng đi trốn nhưng lại nhìn thấy người đàn ông trạc ngũ tuần nọ, vác một chiếc cần câu dài vắt vẻo trên vai và nó không sợ bác ta. Người đàn ông đến tận tảng bê tông bên cạnh và dùng tay làm một cử chỉ thân tình. “Cháu làm gì ở đó thế?” Bác ta ngồi xuống khối xi măng và lấy từtrong chiếc túi vải dầu đủloại dây và lưỡi câu. Khi bác bắt đầu câu, Mondo tới bên cạnh bác và xem người đi câu sửa soạn lưỡi câu. Bác chỉ cho nó cách người ta mắc mồi như thế nào, rồi quăng dây ra sao, thoạt đầu thì thong thả rồi ngày càng mạnh dần đến mức hết dây câu. Người đi câu còn mượn cần câu để nó học cách quay ống dây một cách đều đặn vừa lách cần từ trái sang phải một chút.

Mondo vô cùng yêu quý Giordan Người câu cá bởi lẽ bác chẳng bao giờhỏi cậu điều gì. Mặt bác đỏ bừng do nắng với những nếp nhăn hằn sâu và hai con mắt nhỏ màu xanh thẫm đến ngạc nhiên.

Bác câu rất lâu cho tới khi mặt trời xuống gần chạm đường chân trời. Giordan ít nói, hiển nhiên là đểkhỏi đánh động lũ cá, tuy nhiên bác nởnụcười mỗi lần cá cắn câu. Bác gỡlưỡi câu khỏi hàm cá bằng những động tác dứt khoát và chính xác rồi bỏnó vào chiếc túi vải dầu. Thỉnh thoảng, Mondo lại đi kiếm những con cua xám làm mồi câu cho bác. Nó tụt xuống chân những tảng bê tông và sục sạo trong các khóm tảo. Khi sóng lủi xa, lũ cua xám nhỏlộdiện và Mondo lấy tay bắt chúng. Giordan Người câu cá đập vỡchúng trên mặt xi măng và cắt ra bằng một lưỡi dao con cùn gỉ.

Một hôm, không quá xa trên biển, họnhìn thấy một con tàu lớn màu đen lướt đi không tiếng động. "Nó tên là gì ấy nhỉ?" - Mondo hỏi. Giordan Người câu cá khum tay che mắt và nheo mắt: "Erythrea – ông trảlời và có vẻhơi ngạc nhiên - mắt cháu không được tinh cho lắm". "Không phải thếđâu - Mondo nói - Cháu không biết đọc". "Vậy ư?" - Giordan thốt lên. Họngắm nhìn hồi lâu con tàu đi qua. "Tên tàu có nghĩa là gì?" Monde hỏi. "Ezythrea ấy à? Đó là tên một nước nằm trên bờ biển châu Phi, trên biển Đỏ". "Thật là một cái tên đẹp - Mondo nói - Đó hẳn phải là một đất nước tuyệt vời". Mondo suy nghĩ một chốc. "Thếbiển ởđó tên là biển Ðỏsao?" Giordan Người câu cá cười: “Cháu tin rằng biển ởđó màu đỏthật ư?”“Cháu không biết nữa.” – Mondo nói. "Khi mặt trời lặn, biển trở thành màu đỏ, đúng thế đấy. Nhưng sở dĩ nó được gọi như vậy là do những người từng sống ở đó ngày xưa".

Mondo nhìn con tàu rời xa dần. "Hẳn là nó đi về Phi châu". "Xa lắm - Giordan Người câu cá nói - Nơi ấy rất nóng nực, nắng như đổ lửa và bờ biển chẳng khác nào sa mạc". "Có những cây cọ nữa chứ?". "Phải rồi, và cả những bãi cát dài tít tắp. Ban ngày, biển xanh biếc, cơ man những con tàu đánh cá nhỏ với những mảnh buồm hình cánh chim đi lại dọc theo bờ biển, từlàng này đến làng nọ". "Vậy người ta có thể ngồi trên bãi cát và ngắm những con tàu đi qua không? Người ta ngồi trong bóng râm và vừa trò chuyện vừa ngắm nhìn những con tàu trên đại dương hả bác?". "Đám đàn ông làm lụng, vá lưới và đóng những tấm kim loại vào vỏ những con tàu mắc cạn. trên cát. Lũ trẻ đi kiếm cành khô và đốt lửa trên bãi biển để nấu chảy nhựa dùng vào việc trám những kẽ hở của tàu".

Lúc này, Giordan Người câu cá không nhìn dây câu nữa. Ông phóng mắt ra xa, về phía chân trời như thể tìm cách thật sự trông thấy những điều vừa mô tả. “Thế ở biển Đỏ có cá mập không?”. “Có chứ, luôn luôn có một hai con bám theo tàu, nhưng các ngưdân đãquen, họkhông đểý đến chúng”. “Chúng không hung dữhay sao?”. “Cháu biết đấy, lũ cá mập cũng giống nhưbọn cáo vậy. Chúng luôn săn tìm các thứrác rưởi rơi xuống nước, kiếm thứgì đểchén. Nhưng chúng không ác”. “Biển Ðỏchắc phải lớn lắm nhỉ?” Mondo hỏi. “Ừ, rất lớn là đằng khác... Cơman những thành phốven bờbiển, những hải cảng mang những cái tên kỳ quặc... Ballul, Brasillia, Debba... Massawa là một thành phốtrắng toát. Tàu bè đi xa dọc theo bờbiển, chúng đi ngày đêm vềhướng bắc, đến tận Kasar, hoặc đến các hòn đảo tại Dahlak Kebir, trong quần đảo Nera, thậm chỉđôi lần đến tận đảo Farasan ởbờbên kia đại dương.”

Mondo rất yêu những hòn đảo. “Ồphải rồi, có vô số đảo, những hòn đảo với những tảng đá màu đỏ và bãi cát, trên đảo là những rừng cọ! Vào mùa mưa, những cơn bão ập đến, gió thổi mạnh đến mức nhổbật các cây cọvà làm tốc mái các ngôi nhà”. “Vậy những con tàu có bịchìm không?” “Không đâu, mọi người đều trú ẩn trong nhả, không ai ra biển cả. Nhưng chuyện đó không kéo dài quá lâu. Trên một hòn đảo nhỏ, có một ngưdân vàgia đình ông ta. Họsống trong một ngôi nhà lợp lá cọtrên bãi biển. Con trai cảcủa người dân chài đã lớn, cũng trạc tuổi cháu. Cậu ta xuống tàu cùng với cha và quăng lưới xuống biển. Khi kéo lên, lưới đầy cá. Cậu ta rất thích đi biển với cha mình, cậu khoẻ mạnh và biết lái buồm đón gió rất cừ. Lúc trời yên biển lặng, người dân chài đưa cả gia đình đi thăm cha mẹ và bạn bè trên những hòn đảo bên cạnh và họ quay về nhà vào buổi tối. Con tàu lầm lũi đi một mình và biển Đỏ rực hồng bởi vầng dương lúc chiều tà.”

Trong lúc hai bác cháu nói chuyện, con tàu chở hàng Erythrea đột ngột đổi hướng. Tàu hoa tiêu trở về nhấp nhô trên những đợt sóng và con tàu hàng chỉ hú lên một hồi còi ngắn ngủi để chào tạm biệt. “Bao giờ bác đi đến đó hả bác?" - Mondo hỏi. “Đến biển Đỏ ở Châu Phi ấy à? - Giordan Người câu cá cười – Bác không thể đến đó được, bác phải ở lại đây, trên con đê này.” “Sao vậy bác?” Bác bối rối tìm một câu trảlời: “Bởi vì bác, bác là một thuỷ thủ không có tàu.”

Rồi bác lại bắt đầu ngắm chiếc cần câu của mình. Khi mặt trời xuống sát đường chân trời, Giordan Người câu cá đặt cần câu xuống tảng xi măng và lôi trong túi áo vét ra một cái bánh xăng đuých. Bác chia cho Mondo một nửa và họcùng ăn vừa ngắm những tia nắng chiếu trên mặt biển.

Mondo rời đi trước lúc đêm xuống để kiếm một chỗ ngủ. “Tạm biệt bác.” - Mondo nói. “Tạm biệt cháu.” Giordan nói. Lúc Mondo đi được một quãng, bác hét to: “Hãy trởlại thăm bác nhé! Bác sẽdạy cháu học. Chẳng khó lắm đâu”. Bác còn nán lại câu cho đến khi trời tối hẳn và ngọn đèn biển bắt đầu đều đặn gửi đi những tín hiệu cứbốn giây một lần.

.......................

Vui lòng đăng nhập để có thể gửi đánh giá!
Vũ Luyến

Vũ Luyến

7 tháng trước
Rất hài lòng
Đẹp từ hình thức đến nội dung, chất liệu giấy mịn mượt, dày, sờ rất thích tay.